Cấp cứu khẩn cấp

024 3834 3181

Đón giao thừa trong bệnh viện

Đón giao thừa trong bệnh viện

Chuyện của những bác sĩ sản khoa năm nào cũng trực đêm 30 Tết

Khi kim đồng hồ chậm rãi đi qua những giây cuối cùng của năm cũ, pháo hoa bắt đầu vẽ những dải sáng trên bầu trời Hà Nội, tiếng cười nói vang lên trong mỗi mái nhà… thì ở một nơi khác, mùa xuân được chờ đợi trong sự tĩnh lặng đặc biệt.

Tại Bệnh viện Phụ Sản Hà Nội, ánh đèn phòng sinh vẫn sáng. Không có pháo hoa. Không có mâm cơm tất niên. Chỉ có nhịp tim thai đều đều trên màn hình monitor, tiếng bước chân vội vã và sự tập trung cao độ của những người mặc áo blouse.

Với các bác sĩ sản khoa và nhân viên y tế nơi đây, giao thừa bắt đầu bằng một âm thanh rất khác – tiếng khóc chào đời của một em bé.

Đêm 30 – không phải lúc nào cũng được ở nhà

“Trực đêm 30 gần như đã thành thông lệ của tôi suốt nhiều năm qua”, ThS.BSCKII Nguyễn Xuân Hải – Trưởng khoa Phụ nội tiết, Bệnh viện Phụ Sản Hà Nội – chia sẻ.

Thai nghén không chờ lễ Tết. Sản phụ có thể chuyển dạ bất cứ lúc nào.Bệnh viện Phụ Sản Hà Nội là bệnh viện tuyến cuối của Thủ đô, mỗi ngày nơi đây tiếp nhận hàng trăm lượt khám và hàng chục ca sinh. Và đêm giao thừa cũng vậy – không hề là ngoại lệ.

Có năm, khi đồng hồ chỉ 23 giờ 50 phút, một sản phụ mang thai 39 tuần được chuyển xuống phòng sinh trong tình trạng chuyển dạ nhanh. Cánh cửa phòng sinh khép lại. Kíp trực lập tức vào vị trí.

Bên ngoài, người Hà Nội háo hức chờ pháo hoa, bên trong, không khí đặc quánh sự tập trung của ê kíp bác sĩ và nhân viên y tế.

“Chỉ một thay đổi nhỏ về nhịp tim thai, một diễn biến bất thường của người mẹ… là chúng tôi phải xử trí ngay. Trong phòng sinh, mọi sai sót đều không có cơ hội sửa chữa”, bác sĩ Hải nói, ánh mắt trầm xuống.

Điện thoại rung lên – một tin nhắn chúc Tết từ gia đình. Có bác sĩ tranh thủ vài phút nghe giọng con qua điện thoại: “Bố ơi, giao thừa rồi!”. Rồi lại vội vàng quay trở lại bàn đỡ sinh.

Sự đánh đổi ấy không ồn ào. Nhưng năm này qua năm khác, nó lặng lẽ lặp lại.

0 giờ 02 phút – tiếng khóc thay pháo hoa

0 giờ 02 phút.

Tiếng khóc vang lên, trong trẻo và mạnh mẽ.

Khoảnh khắc ấy, cả kíp trực như cùng thở ra. Người mẹ rơi nước mắt khi nghe con cất tiếng khóc đầu tiên của cuộc đời. Ngoài hành lang, người chồng xúc động khi được báo tin: “Mẹ tròn con vuông”.

“Chúng tôi không nhìn thấy pháo hoa. Nhưng nhiều khi, tiếng khóc đầu đời ấy còn khiến mình xúc động hơn bất cứ màn pháo hoa nào”, bác sĩ Hải nói, giọng ấm lại.

Tại Bệnh viện Phụ Sản Hà Nội, những em bé sinh vào thời khắc giao thừa thường được gọi vui là “em bé giao thừa” hay “lộc xuân”. Với gia đình, đó là may mắn. Với các y bác sĩ, đó là món quà sau nhiều giờ căng thẳng.

Có những năm, liên tiếp hai, ba sản phụ chuyển dạ cùng lúc cận giao thừa. Kíp trực gần như không có một khoảng lặng. Lời chúc mừng năm mới dành cho nhau chỉ vỏn vẹn: “Chúc năm mới bình an” – nói vội giữa hai ca sinh.

Tết trong bệnh viện vì thế đến rất nhanh – và rất khẽ.

Phía sau chiếc áo blouse là những khoảng lặng riêng tư

Nghề sản khoa vốn đã nhiều áp lực. Trên bàn đẻ hay trong phòng mổ, trách nhiệm luôn đặt lên hai sinh mệnh. Không chỉ là chuyên môn, mà còn là bản lĩnh, là sự tỉnh táo trong từng quyết định.

Có năm nghe con hỏi ‘Sao bố năm nào cũng đi trực giao thừa?’, tôi cũng chạnh lòng. Nhưng  tôi hiểu, nghề đã lựa chọn tôi, tôi cần phải có  mặt để hỗ trợ kịp thời những sản phụ mong muốn tôi giúp họ đón con yêu cất tiếng khóc chào đời,”, bác sĩ chia sẻ.

Lựa chọn ngành sản khoa đồng nghĩa với chấp nhận những thiệt thòi riêng. Những bữa cơm đoàn viên thiếu một người cha, một người mẹ. Những khoảnh khắc thiêng liêng chuyển giao giữa năm cũ và năm mới cũng không thể có mặt.Đổi lại, họ có một đặc ân mà không phải nghề nào cũng có: được chứng kiến sự sống bắt đầu.

Nhiều năm sau, có những gia đình đưa con quay trở lại bệnh viện, kể: “Cháu sinh đúng giao thừa năm ấy, bác sĩ còn nhớ không?”. Và trong khoảnh khắc ấy, mọi mệt mỏi dường như tan đi.

Khi mùa xuân bắt đầu từ một tiếng khóc của trẻ sơ sinh

Ở Bệnh viện Phụ Sản Hà Nội, giao thừa không được đo bằng pháo hoa hay tiếng cụng ly. Giao thừa được tính bằng khoảnh khắc một em bé cất tiếng khóc chào đời, bằng nụ cười của người mẹ khi ôm con vào lòng.

Có thể trong mâm cơm tất niên của một gia đình nào đó, người bố – người mẹ là bác sĩ – vắng mặt. Nhưng cũng chính trong đêm ấy, một gia đình khác tròn đầy hơn nhờ sự có mặt của họ.

Với những bác sĩ sản khoa và nhân viên y tế, đón giao thừa trong phòng sinh không còn là thiệt thòi. Đó là một phần sứ mệnh.

Và mỗi tiếng khóc đầu năm mới vang lên – giữa ánh đèn trắng và sự lặng thầm – chính là lời chúc Tết giản dị mà thiêng liêng nhất.

Mùa xuân, vì thế, bắt đầu từ một sinh linh bé nhỏ và từ những bàn tay thầm lặng phía sau cánh cửa phòng sinh.

Thu Linh - Tổ Truyền thông